

Khi Tiếng Buồn Rơi
Lên Kiếp Người
Có những khoảnh khắc, ta nghe thấy một âm thanh rất khẽ — không phải tiếng gió, cũng chẳng phải tiếng mưa — mà là tiếng của chính thời gian rơi xuống mái hiên đời mình. Nó không vang, không rõ, nhưng đủ để ta biết rằng một phần của ta vừa trôi đi, không bao giờ trở lại.
Con người chỉ thật sự già đi khi lần đầu tiên nghe được tiếng buồn ấy.
Thời gian không trôi như một dòng sông, mà như một lưỡi dao mỏng, cắt vào từng lớp ký ức. Mỗi vết cắt để lại một đường hằn, và ta gọi đó là ưu phiền. Ta tưởng mình sống một đời dài, nhưng thật ra chỉ là một chuỗi khoảnh khắc ngắn ngủi, được nối lại bằng những tiếc nuối không kịp gọi tên.
Khi tuổi xuân qua mau, ta mới hiểu: cái mất đi không phải là năm tháng, mà là khả năng tin rằng mọi thứ còn ở phía trước.
Ta bắt đầu nhặt nhạnh những tàn hư huyễn của đời mình — những giấc mơ chưa thành, những lời chưa nói, những yêu thương chưa trọn. Chúng mong manh như tro bụi, nhưng ta vẫn cố giữ, như thể trong đó còn sót lại một chút ánh sáng của chính ta.
Rồi một ngày, khi mở lại từng trang kỷ niệm, ta nhận ra: phần lớn đời mình được dệt bằng những điều không xảy ra. Những giấc mơ suông, những hy vọng lỡ dở, những người đi qua mang theo cả một thiên tình sử mà ta không bao giờ viết tiếp được. Và trong khoảng trống họ để lại, ta nghe tiếng sầu âm ỉ như một vết thương không còn đau nhưng chưa bao giờ lành.
Đêm xuống. Tiếng buồn xưa lại rơi, như một lời nhắc nhở rằng đời đã về khuya. Không phải khuya của đồng hồ, mà là khuya của kiếp người — khi ta hiểu rằng những điều muốn níu giữ đều đã ở ngoài tầm tay.
Con đường trước mặt vẫn còn đó, nhưng bóng người đi cùng đã thưa dần. Cuối cùng, ta nhận ra: hành trình trở về với chính mình luôn là hành trình cô độc nhất.
Nhưng trong sự cô độc ấy, có một điều kỳ lạ: ta bắt đầu thấy rõ hơn. Thấy cái mong manh của đời sống, cái hữu hạn của thân phận, và cái vô hạn của nỗi buồn. Ta hiểu rằng tiếng buồn rơi không phải để làm ta tuyệt vọng, mà để nhắc ta rằng ta đã sống — đã yêu, đã mất, đã mơ, đã đau — và chính những điều ấy làm nên hình hài của một kiếp người.
Có lẽ, sống rốt cuộc chỉ là học cách lắng nghe tiếng buồn rơi mà không sợ hãi. Vì khi ta không còn sợ nỗi buồn, ta mới thật sự tự do.
Tiếng Buồn Rơi
Nghe tiếng buồn rơi bên mái hiên
Thời gian hằn đậm vết ưu phiền
Đời qua vội quá, ta ngồi lặng
Thương tiếc muộn màng một cõi riêng!
Kìa cánh thời gian cũng nhạt màu
Ngày xuân tuổi mộng thoắt qua mau
Ta về chắt mót tàn hư huyễn
Ấp ủ nghìn năm một giấc sầu
Nhìn lại từng trang kỷ niệm buồn
Một đời đan mãi giấc mơ suông
Người đi mang cả thiên tình sử
Ray rứt hồn ta một vết sầu
Nghe tiếng buồn xưa lặng lẽ rơi
Người ơi, đời cũng đã khuya rồi
Ước mơ xa khuất tầm tay với
Và lối đi, về chỉ có tôi !
S58
(12/15/2006)
MỤC LỤC
-Chỉ cần làm bác ái là đủ?
-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"
-Thế giới điều hành bằng kinh tế
-Sức mạnh của Thị trường tự do
-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả
-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang
-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch
-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?
-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.
-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-XÃ HỘI
-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?
-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình
TRUYỆN
-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người
-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ
THƠ
-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm
-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca
-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA-- - -Exluros Hải ngoại
EXLURO SAIGON
-Khi thời gian không còn đợi chúng ta
-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp
-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long
Hãy nhìn linh mục như một con người
-60 năm thành lập Chủng viện TGH Gioan XXIII – Mỹ Tho.
-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon