top of page

Khi thời gian không còn đợi chúng ta

1.jpg

Các bạn Luro thân mến,

Hôm nay, ngày 21 tháng 12 năm 2025.

Chỉ còn đúng mười ngày nữa, năm cũ sẽ lặng lẽ khép lại, nhường chỗ cho năm 2026 mở ra với bao điều còn ẩn khuất phía trước. Thời gian cứ thế trôi đi, âm thầm mà dứt khoát, không đợi chờ một ai.

Và rồi, chỉ hơn hai tháng nữa thôi, vào ngày 2 tháng 3 năm 2026, lớp Mình 64 sẽ lại có dịp họp lớp, cùng nhau tham quan, sum họp trong một niềm xúc động rất riêng, để kỷ niệm 62 năm ngày bước chân vào Chủng viện Thánh Giuse. Một chặng đường dài của ký ức, của ân tình và ân sủng. Mỗi lần nhắc lại, lòng người không khỏi bồi hồi, lắng sâu, như chạm vào những lớp thời gian đã phủ đầy kỷ niệm.

Ngoài kia, nhịp sống vẫn cuồn cuộn trôi. Phố xá ken đặc người xe, ai cũng vội vã, hối hả, tất bật với những lo toan thường nhật. Còn tôi, giữa những ngày gần cuối năm, lòng bỗng chùng xuống. Một khoảng lặng bất chợt, để rồi chợt nhận ra phận người sao mong manh và nhỏ bé giữa dòng đời rộng lớn.

Sáng nay, đứng lặng trước gương, tôi giật mình khi thấy tóc bạc đã nhiều hơn, làn da hằn lên những đốm đồi mồi như những dấu mốc âm thầm của thời gian. Đó là quy luật nghiệt ngã nhưng cũng rất công bằng của tạo hóa: ai rồi cũng phải già, và rồi cũng phải chết, không phân biệt giàu nghèo hay địa vị. Nhưng già đi như thế nào, và ra đi ra sao, lại là điều mỗi người có thể chọn lựa cho mình.

Thật ra, sự già đi của thể xác không đáng sợ bằng sự già cỗi của tâm hồn. Điều đáng lo không phải là những nếp nhăn trên gương mặt, mà là những nếp nhăn trong suy nghĩ. Khi con người không còn háo hức khám phá, không còn biết rung động trước cái đẹp, không còn khao khát học hỏi, không còn biết yêu thương — ấy mới là lúc ta thực sự già.

Vì thế, hãy bắt đầu nhìn lại chính mình. Ta đang có gì trong tay?

Sức khỏe còn bao nhiêu, trí tuệ còn sắc bén thế nào, gia đình còn ấm áp ra sao, những người bạn tri kỷ còn đồng hành được bao lâu, và ta đã gieo vào lòng người khác được bao nhiêu yêu thương, tử tế? Chính những điều ấy mới là tài sản ròng quý giá nhất, là thứ có thể vượt qua thời gian để ở lại.

Hãy dành cho cuộc đời một khoảng trống, để đón nhận những niềm vui mới, dù thật nhỏ bé: một chuyến đi còn dang dở, một cuốn sách chưa kịp đọc xong, hay một cuộc hẹn giản dị bên tách cà phê ấm. Chỉ cần được ngồi lại bên nhau, chậm rãi trò chuyện, lắng nghe và sẻ chia những vui buồn rất đỗi đời thường, thế cũng đã đủ làm lòng người dịu lại. Bởi quỹ thời gian dành cho nhau không dài như ta vẫn tưởng, và chính những khoảnh khắc chân thành, ấm áp ấy mới là điều ở lại lâu bền trong ký ức.

 

Mới đó mà thôi, kể từ tháng 5 năm 2025 đến nay, lòng chúng ta đã nhiều lần bàng hoàng, sững sờ và nghẹn ngào khi lần lượt hay tin ba người bạn thân yêu của lớp mình đã vĩnh viễn ra đi: Hiến Què, Long Paul và Tứ Be.

Những cái tên từng quá đỗi thân quen, từng cùng chúng ta chia sẻ tiếng cười, kỷ niệm và những năm tháng tuổi trẻ tưởng chừng không bao giờ phai. Vậy mà hôm nay, chỉ còn có thể gọi lên trong ký ức và nỗi nhớ khôn nguôi.

 

Giữa những mất mát nối tiếp ấy, lòng người không khỏi trĩu xuống, lặng lẽ thấm đẫm nỗi tiếc nuối khó gọi thành tên — tiếc vì còn bao lần hẹn chưa kịp gặp, bao lời chân thành chưa kịp nói, bao ân tình còn dang dở. Thế nhưng, chính từ nỗi đau âm thầm ấy, mong sao chúng ta biết thức tỉnh để yêu thương nhiều hơn, trân quý hơn từng khoảnh khắc còn được ngồi bên nhau, từng lần được gọi nhau bằng hai tiếng giản dị mà thiêng liêng: bạn bè.

Rồi ai cũng sẽ trở về cùng một điểm cuối của phận người. Sự thật mong manh ấy nhắc ta rằng giá trị của một kiếp sống không được đo bằng độ dài năm tháng, mà được khắc ghi bằng những điều tốt đẹp ta đã trao đi, những yêu thương ta đã âm thầm để lại giữa bao bão tố và thăng trầm của cuộc đời.

 

 

(FX. Vũ Quốc Tịch, 64)

    MỤC LỤC

 

           HOME

 -Lời tâm giao

-Đầu năm kính chúc

  

 

            CHỦ ĐỀ:

 

-TÔN GIÁO

-Thánh lễ hằng ngày

-Suy niệm Lời Chúa

-Thánh ca

-Phim ảnh Công giáo

-Sách Công giáo

-Tại sao tôi đi tu?

-Chỉ cần làm bác ái là đủ?

-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"

-Tấm Hộ Chiếu Mới...

Đi tu để làm gì?

-Giáo hội năm 2050

-Ai đang ở dưới hỏa ngục?

 

-KINH TÊ

-Thế giới điều hành bằng kinh tế

-Sức mạnh của Thị trường tự do

-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả

-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang

-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch 

-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?

-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.

-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ

-Tại sao trên thế giới  có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo

-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500

-XÃ HỘI

-Chuyện Hai Dòng Nước

-Đảng Dân Chủ là Cộng Sản?

-Cuộc sống cho đi và nhận lại

-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?

-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình

 

TRUYỆN

-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người

-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ

-Một bờ cỏ xanh

-Tuyết Trắng Bên Khung Cửa

-Chiều Trên Quê Hương

-GIỮA MÙA TUYẾT, TÔI NHỚ NHÀ

​​THƠ

-Chiều Tây Phương

-Buồn xưa

-Chiều cuối năm

-Mưu Quyền Túi Bạc

-Tàn Thu

-Cái Phù Du Ta

-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm

-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca

-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)

 

  BẠN CŨ  TRƯỜNG XƯA--   -   -Exluros Hải ngoại

-Các lớp TCV

-Anh em gặp nhau

-Thương tiếc

-DIỂN ĐÀN 

​  EXLURO SAIGON

-Khi thời gian không còn đợi chúng ta

-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp

-Những Ngày Tháng Chưa Phai

-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long

-Một ngày ở Tiểu Chủng viện

Hãy nhìn linh mục như một                      con người

 -Đà lạt lần đầu

-60 năm thành lập Chủng viện TGH  Gioan XXIII – Mỹ Tho.

-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa

-Buổi họp lớp kỷ niệm 61 năm

-Cảm nghĩ về mái trường Chủng               Viện Thánh Giuse

-Ký ức một thời đi tu

-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon

-160 năm TCV SAIGON

 

LƯU TRỮ

Xem lại những bài đã đăng

hoa-no.gif
2.gif
bottom of page