

Tuyết Trắng Bên Khung Cửa

Buổi chiều nay, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết nhỏ, trắng và mềm như tàn tro của một ngọn lửa đã tắt từ lâu, lặng lẽ đáp xuống thềm gạch lạnh. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. Không gian như chìm vào một giấc ngủ mỏng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay những cành cây khô, nghe như một lời thở dài của mùa đông.
Trong cái tĩnh mịch ấy, người ta dễ nhớ lại những điều tưởng đã quên. Một mùi hương thoảng qua, một màu áo cũ, hay chỉ là dáng ai đứng bên hiên năm nào… Tất cả bỗng trở về, nhẹ như hơi thở, mong manh như chính những bông tuyết đang tan trên bệ cửa.
Tôi không gọi tên, cũng không tìm cách níu giữ. Chỉ để ký ức đến rồi đi, như một người khách quen ghé qua trong buổi chiều lạnh. Mùa đông vốn có cái tài đánh thức những điều sâu kín nhất trong lòng người. Nó không làm ta buồn, chỉ khiến ta chậm lại, để nghe rõ hơn tiếng của chính mình.
Ngoài kia, bóng tối đang xuống dần. Ánh sao đầu tiên vừa hiện lên, lấp lánh trên nền trời tím nhạt. Tuyết dưới ánh sao bỗng sáng lên một cách dịu dàng, như một tấm khăn choàng mỏng phủ lên mặt đất. Tôi nhìn thật lâu, và trong khoảnh khắc ấy, tôi ngỡ như thấy một tà áo trắng thấp thoáng đâu đó — không rõ là của ai, hay chỉ là sự trùng hợp của màu tuyết và một nỗi nhớ rất cũ.
Gió thổi qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm đông. Nhưng trong lòng tôi lại thấy ấm. Có lẽ vì giữa cái lạnh mênh mông này, tôi vẫn còn giữ được một chút dịu dàng của ngày xưa. Mỗi mùa tuyết rơi đều có một linh hồn riêng, và mùa đông năm nay, bên khung cửa nhỏ, tôi bỗng thấy mình gần gũi với cuộc đời hơn.
Tuyết vẫn rơi, chậm rãi và hiền lành. Tôi khẽ khép cửa sổ lại, để lại ngoài kia cả một khoảng trời trắng. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn lại sự yên tĩnh và một nỗi nhớ nhẹ như sương, đủ để làm ấm cả một đêm dài.
TUYẾT TRẮNG
Em hỡi! Mùa đông đã đến rồi!
Tôi ngồi thơ thẩn một mình tôi
Tuyết rơi lã chã bên thềm vắng
Gió giật cành trơ luống ngậm ngùi
Em có nghe gì trong gió đông?
Giọt sầu rơi rụng giữa mênh mông
Ôi chao, đêm xuống sao mà lạnh!
Lạnh ở ngoài hiên, lạnh cả lòng!
Em có thấy gì trong bóng đêm
Ánh sao lóng lánh tựa hoa đèn
Thẫn thờ tôi ngó qua song cửa
Tuyết trắng! Tôi ngờ áo trắng em!
S58
MỤC LỤC
-Chỉ cần làm bác ái là đủ?
-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"
-Thế giới điều hành bằng kinh tế
-Sức mạnh của Thị trường tự do
-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả
-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang
-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch
-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?
-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.
-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-XÃ HỘI
-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?
-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình
TRUYỆN
-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người
-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ
THƠ
-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm
-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca
-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA-- - -Exluros Hải ngoại
EXLURO SAIGON
-Khi thời gian không còn đợi chúng ta
-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp
-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long
Hãy nhìn linh mục như một con người
-60 năm thành lập Chủng viện TGH Gioan XXIII – Mỹ Tho.
-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon