

Chiều Trên Quê Hương

Có những buổi chiều trong đời người, dù đã trôi xa đến nửa thế kỷ, vẫn còn đọng lại trong trí nhớ như một vệt nắng cuối ngày chưa kịp tắt. Chiều quê hương thuở ấy là như thế: chậm rãi, hiền hòa, và êm đềm đến mức chỉ cần nhắm mắt lại, tôi vẫn nghe được tiếng gió mơn man trên đồng nội, vẫn thấy bóng hoàng hôn nghiêng xuống từng thửa ruộng xanh.
Ngày ấy, mỗi xế chiều, tôi thường mang cánh diều ra cánh đồng sau nhà. Con đường đất nhỏ dẫn ra đồng lúc nào cũng thơm mùi rơm rạ, mùi nắng còn sót lại trên những tàu lá khô. Gió chiều thổi nhẹ, đủ để cánh diều lửng thửng bay lên, rồi từ từ lướt vào khoảng trời mênh mông. Tôi ngồi xuống bờ ruộng, tay giữ sợi chỉ, mắt dõi theo cánh diều đang phiêu bạt giữa không trung.
Cánh diều ngày ấy không chỉ là trò chơi của một đứa trẻ. Nó là giấc mơ. Là khát vọng. Là cánh cửa mở ra những phương trời xa lạ mà tôi chưa từng đặt chân đến. Tôi đã từng ngồi hàng giờ như thế, lặng lẽ và say mê, để mặc cho trí tưởng tượng bay theo mây trời. Tôi tin rằng chỉ cần buông nhẹ sợi dây, cánh diều sẽ mang theo cả ước mơ của tôi đi thật xa, vượt qua những lũy tre, những cánh đồng, những con sông nhỏ của quê nhà.
Nhưng rồi thời gian trôi, đời người đổi khác. Tôi rời quê, rời cánh đồng, rời cả những buổi chiều êm đềm ấy để bước vào một cuộc sống nhiều biến động hơn tôi từng nghĩ. Những phương trời lạ mà tôi từng mơ ước đã trở thành nơi tôi sống, nhưng lại không bao giờ trở thành nơi tôi thuộc về.
Bây giờ, mỗi khi chiều xuống nơi xứ người, nhìn bóng nắng tắt sau những mái nhà xa lạ, tôi lại nhớ đến cánh diều năm xưa. Nhớ cái cảm giác bình yên khi ngồi một mình giữa đồng nội, nhớ tiếng gió rì rào, nhớ màu hoàng hôn chầm chậm buông xuống, nhớ cả những ước mơ trong trẻo của một thời chưa biết buồn.
Có lẽ, quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra. Quê hương còn là những buổi chiều như thế — những buổi chiều đã nuôi dưỡng tâm hồn ta, đã cho ta biết thế nào là mơ ước, thế nào là bình yên. Và dù có đi bao xa, dù có luân lạc đến phương trời nào, ta vẫn mang theo trong lòng một cánh diều nhỏ, bay mãi không rời khỏi bầu trời quê cũ.
Chiều Trên Quê Hương
Dạo ấy quê hương mỗi xế chiều
Hoàng hôn chầm chậm bóng tà xiêu
Rì rào gió thoảng mơn đồng nội
Lửng thửng tôi mang thả cánh diều
Cánh lướt êm đềm phiêu bạc quá
Tôi ngồi lặng lẽ ước mơ nhiều:
Theo mây bay khắp phương trời lạ
Bây giờ luân lạc nhớ quê yêu!
S58
(13/08/04))
MỤC LỤC
-Chỉ cần làm bác ái là đủ?
-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"
-Thế giới điều hành bằng kinh tế
-Sức mạnh của Thị trường tự do
-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả
-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang
-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch
-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?
-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.
-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-XÃ HỘI
-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?
-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình
TRUYỆN
-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người
-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ
THƠ
-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm
-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca
-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA-- - -Exluros Hải ngoại
EXLURO SAIGON
-Khi thời gian không còn đợi chúng ta
-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp
-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long
Hãy nhìn linh mục như một con người
-60 năm thành lập Chủng viện TGH Gioan XXIII – Mỹ Tho.
-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon