

Ta Đến Tay Trắng, Sẽ Đi Cũng Tay Không”
Hành Trình Tạm Bợ Giữa Trần Gian

Khi ta sinh ra…
Ta không mang theo gì. Tất cả đều là tay trắng.
Ta khóc, những người yêu thương ta cười.
Rồi ta lớn lên…
Ta bước vào cuộc đời với khát khao được công nhận, được yêu thương, được sở hữu.
Ta học cách bon chen, giành giật, đôi khi làm tổn thương người khác – chỉ để có thêm một chút danh, một chút lợi, một chút tiếng khen.
Ta dùng cả đời để gom góp của cải, để xây dựng sự nghiệp, để gây dựng tên tuổi.
Ta tưởng chừng như mình đã có tất cả.
Nhưng…
Rồi ta chết.
Kẻ từng ghét ta, thở phào, nhẹ nhõm. Người từng yêu quý ta, đớn đau, lặng câm
Ta cũng chẳng mang theo gì.
Một nắm đất phủ kín. Một quan tài đã mục. Xương cốt ta vỡ vụn. Nơi từng khắc tên ta giờ phủ đầy cỏ dại. Mưa trôi những dòng tên trên bia đá . Rất ít người còn nhớ đến ta. Mấy ai còn lui tới thắp một nén nhang – mọi thứ bỏ lại sau lưng. Chẳng có gì thuộc về ta nữa.
Danh tiếng – người khác kế thừa
Tài sản – người khác tiêu xài
Thân xác – côn trùng gặm nhấm
Tên tuổi – mưa gió mài mòn…
Nói chung, mọi thứ ta sở hữu rơi khỏi tay mình – không mang đi được gì cả.
Chiếc đồng hồ đắt tiền ta đeo mỗi ngày – giờ nằm trong tủ kính.
Ngôi nhà ta dốc cả đời xây – trở thành tài sản của người khác.
Tài khoản ngân hàng đầy ắp – chẳng dùng được một xu khi tim ngừng đập.
Vậy mà suốt đời ta tranh đấu:
– Cố có thêm chút danh
– Gom thêm chút của
– Giành thêm chút hơn thua…
Vậy rốt cuộc, điều gì mới thật sự là “của ta”?
Không phải tiền bạc. Không phải chức tước hay tiếng tăm. Cũng không phải ngôi nhà sang trọng hay chiếc xe bạc tỷ.
Mà là:
– Nhân cách bạn đã sống.
– Tình thương bạn đã trao.
– Lời tử tế bạn từng nói.
– Cách bạn khiến người khác cảm thấy ấm lòng khi nhớ về bạn.
Đó là những thứ duy nhất còn lưu lại trong trái tim người khác khi ta không còn tồn tại.
Ví dụ điển hình – câu chuyện có thật:
Steve Jobs – Tỷ phú và chiếc giường bệnh
Steve Jobs – người sáng lập Apple, là một trong những người giàu nhất và quyền lực nhất thế giới.
Ông thay đổi cả nền công nghệ nhân loại, sở hữu hàng tỷ đô, danh tiếng lẫy lừng.
Nhưng trong những ngày cuối đời, khi nằm trên giường bệnh vì ung thư, ông nói một câu đầy ám ảnh:
“Trên giường bệnh, tôi nhận ra rằng tiền bạc chẳng có nghĩa lý gì đối với tôi nữa.
Bạn có thể thuê người lái xe cho mình, thuê người làm việc cho mình… nhưng không thể thuê ai chịu bệnh thay bạn.”
“Tài sản thật sự của cuộc đời là tình yêu thương, là ký ức về những người bạn đã từng đồng hành.”
“Khi cái chết đến gần, bạn mới thấy rằng danh vọng, quyền lực – chỉ là phù du.”
Steve Jobs đã ra đi tay không, giống như cách ông đã đến – và để lại một thông điệp sâu sắc cho nhân loại:
Hãy sống sao cho xứng đáng, không phải cho giàu có.
LỜI NHẮN NHỦ:
Sống làm sao cho nhẹ lòng khi ra đi.
Ta đến tay trắng – đó là quy luật.
Ta ra đi tay không – đó là lẽ thường.
Giữa hai điểm đó là một quãng đời tạm bợ.
Đừng sống quá vội.
Đừng để oán hận làm nặng lòng.
Đừng đánh đổi tình thân vì chút danh hão.
Hãy yêu thương khi còn có thể.
Hãy tử tế khi còn kịp.
Hãy oán trách ít hơn.
Hãy làm điều đúng dù chẳng ai vỗ tay.
Hãy gieo những hạt giống tử tế – dù bạn không còn sống để thấy chúng nở hoa.
Bởi vì:
Khi ra đi – ta chỉ mang theo điều ta đã cho đi.
Hãy sống sao để khi rời khỏi cõi này – chẳng ai phải ngoảnh mặt, chẳng ai cần buông tiếng thở dài.
KẾT LUẬN
“Ta đến tay trắng, sẽ đi cũng tay không” – là một sự thật không thể chối bỏ. Nhưng khoảng giữa “đến” và “đi”, ta có quyền lựa chọn sống. Nếu sống đủ đẹp…
Ta sẽ để lại một điều gì đó – trong tim người khác.
(FX. Vũ Quốc Tịch, 64)
MỤC LỤC
-Chỉ cần làm bác ái là đủ?
-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"
-Thế giới điều hành bằng kinh tế
-Sức mạnh của Thị trường tự do
-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả
-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang
-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch
-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?
-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.
-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-XÃ HỘI
-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?
-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình
TRUYỆN
-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người
-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ
THƠ
-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm
-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca
-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA-- - -Exluros Hải ngoại
EXLURO SAIGON
-Khi thời gian không còn đợi chúng ta
-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp
-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long
Hãy nhìn linh mục như một con người
-60 năm thành lập Chủng viện TGH Gioan XXIII – Mỹ Tho.
-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon