top of page

Một Kỷ Niệm Không Bao Giờ Quên

1.jpg

Có những dấu mốc, những kỷ niệm đi suốt một đời người, dù thời gian có trôi qua bao lâu cũng không phai nhạt. Với tôi, đó chính là buổi sáng đầu tiên cha đưa tôi lên Sài Gòn – buổi sáng đánh dấu hành trình rời khỏi mái nhà quê nghèo để bước vào con đường tu trì mà tôi hằng ấp ủ.

Tôi còn nhớ rất rõ hôm ấy. Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ trải dài trên con đường đất đỏ dẫn ra bến xe. Con đường quen thuộc bỗng dài hơn, lặng hơn. Cha tôi vốn ít nói, chỉ thỉnh thoảng quay sang dặn dò đôi câu. Giọng cha trầm, ấm áp và đầy yêu thương. Còn tôi ngồi cạnh cha, lòng ngổn ngang biết bao cảm xúc: vui mừng vì sắp được sống với ước mơ, nhưng cũng bâng khuâng, nghèn nghẹn khi nghĩ đến giây phút phải xa mái nhà ấm áp, nơi chất chứa bao ký ức bình yên, xa vòng tay mẹ, anh em, hàng xóm, để bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Khi chuyến xe dừng lại nơi đất Sài Gòn hoa lệ, tôi choáng ngợp trước dòng người tấp nập, tiếng xe cộ ầm vang cùng nhịp sống hối hả, phủ lên sự rộng lớn và hiện đại của một thành phố một vẻ đẹp đầy mê hoặc và hiện đại, mà trước giờ chỉ thấy qua những câu chuyện kể. Giữa nhịp sống hối hả ấy, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé lạ thường. Bàn tay cha nắm lấy tay tôi, ấm và chắc, như muốn truyền thêm nghị lực và sự an tâm. Cha dắt tôi đi vào cánh cổng Chủng viện Thánh Giuse. Số 6. Đường Cường Để – một thế giới hoàn toàn xa lạ nhưng thiêng liêng, trang nghiêm.

Tôi không bao giờ quên ánh mắt của cha lúc tiễn tôi. Trong ánh mắt đó là niềm tin, niềm tự hào xen lẫn nỗi lo khó giấu. Ông không khóc, chỉ khẽ siết vai tôi rồi quay đi, lặng lẽ. Tôi đứng nhìn theo dáng người gầy gò, nhỏ bé ấy đang lẫn dần vào dòng người đông đúc. Tim tôi thắt lại. Nhưng cũng chính lúc ấy, tôi hiểu hơn bao giờ hết sự hy sinh thầm lặng và tình thương vô bờ của người cha dành cho con.

Những ngày đầu trong mái nhà tu viện là những cảm xúc khó diễn tả thành lời. Tiếng chuông sớm, những giờ học, giờ kinh, giờ cầu nguyện… mọi thứ đều mới mẻ và có phần nghiêm khắc. “Giờ nào việc nấy” – nề nếp ấy khiến tôi vừa hồi hộp vừa thích thú, nhưng đâu đó cũng có chút lo lắng, bỡ ngỡ. Có những đêm nằm thao thức, tôi lại nhớ mái nhà xưa, nhớ mâm cơm mẹ nấu, nhớ tiếng cha gọi về, nhớ những trò chơi giản dị với bạn bè đầu ngõ.

Nỗi nhớ nhà – có lẽ là bài học đầu tiên của một chủng sinh trẻ. Nhưng chính nỗi nhớ ấy dạy tôi yêu gia đình theo một cách mới: bằng lời cầu nguyện, bằng sự cố gắng sống tốt mỗi ngày để xứng đáng với niềm tin mà gia đình đặt ở tôi. Tôi hiểu rằng đời tu không chỉ là lựa chọn cho bản thân, mà còn là câu trả lời cho tiếng gọi thiêng liêng, là sự dâng hiến cả đời cho một lý tưởng lớn hơn chính mình.

Có những lúc mệt mỏi, hoang mang, thậm chí muốn quay trở về… tôi lại nhớ hình ảnh cha dắt tôi vào cổng tu viện, nhớ ánh mắt kiên định và đầy hy vọng của ông. Nhớ mẹ lặng lẽ chuẩn bị từng món đồ nhỏ, dặn dò từng câu từng chữ. Chính tình yêu gia đình ấy là điểm tựa để tôi vững vàng bước tiếp, không chùn bước trước thử thách.

Đời tu không phải là con đường trải hoa hồng. Nó đòi hỏi hy sinh, từ bỏ, và đặc biệt là đức tin mạnh mẽ. Nhưng tôi chưa từng hối hận. Bởi giữa những khoảnh khắc tĩnh lặng của giờ kinh sáng, giữa không gian bình yên của tu viện, tôi tìm được một niềm vui sâu lắng – thứ bình an mà cuộc sống ồn ã ngoài kia đôi khi không thể mang lại.

Thế rồi, biến cố 30 tháng 4 năm 1975 ập đến như một cơn bão dữ, cuốn phăng mọi bình yên, để lại trong lòng người sự đảo lộn và bàng hoàng, nghiệt ngã đến xé lòng. Hơn một năm tiếp tục tu và cho đến khi cầm trong tay tờ giấy trục xuất của chính quyền địa phương, lòng tôi chùng lại. Tôi rời tu viện, trở về gia đình, rồi sau đó lập gia đình và bắt đầu một cuộc sống mới. Dẫu không còn ở trong tu viện, nhưng những tháng ngày tu hành đã trở thành một phần rất sâu trong tâm hồn tôi – phần mà không ai, không điều gì có thể lấy đi được.

Giờ đây, mỗi khi nghĩ lại, tôi càng thấm thía giá trị của tuổi thơ, của gia đình, của sự tự do nội tâm mà đời sống tu trì đã gieo vào tôi. Tuổi thơ – với tôi – là món quà vô giá. Và đời tu – dù ngắn ngủi – là cách tôi đáp lại món quà ấy: bằng việc sống tốt mỗi ngày.

Sống tốt mỗi ngày không phải là làm điều gì đó vĩ đại, mà là sống có ý thức, biết trân trọng từng khoảnh khắc, biết yêu thương và tử tế, biết làm điều đúng đắn dù không ai nhìn thấy. Đó chính là hành trình mà tôi vẫn đang bước tiếp – hành trình của một trái tim từng được nuôi dưỡng bằng tình yêu gia đình và ánh sáng của đời tu.

FX. Vũ Quốc Tịch

    MỤC LỤC

 

           HOME

 -Lời tâm giao

-Đầu năm kính chúc

  

 

            CHỦ ĐỀ:

 

-TÔN GIÁO

-Thánh lễ hằng ngày

-Suy niệm Lời Chúa

-Thánh ca

-Phim ảnh Công giáo

-Sách Công giáo

-Tại sao tôi đi tu?

-Chỉ cần làm bác ái là đủ?

-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"

-Tấm Hộ Chiếu Mới...

Đi tu để làm gì?

-Giáo hội năm 2050

-Ai đang ở dưới hỏa ngục?

 

-KINH TÊ

-Thế giới điều hành bằng kinh tế

-Sức mạnh của Thị trường tự do

-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả

-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang

-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch 

-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?

-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.

-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ

-Tại sao trên thế giới  có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo

-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500

-XÃ HỘI

-Chuyện Hai Dòng Nước

-Đảng Dân Chủ là Cộng Sản?

-Cuộc sống cho đi và nhận lại

-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?

-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình

 

TRUYỆN

-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người

-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ

-Một bờ cỏ xanh

-Tuyết Trắng Bên Khung Cửa

-Chiều Trên Quê Hương

-GIỮA MÙA TUYẾT, TÔI NHỚ NHÀ

​​THƠ

-Chiều Tây Phương

-Buồn xưa

-Chiều cuối năm

-Mưu Quyền Túi Bạc

-Tàn Thu

-Cái Phù Du Ta

-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm

-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca

-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)

 

  BẠN CŨ  TRƯỜNG XƯA--   -   -Exluros Hải ngoại

-Các lớp TCV

-Anh em gặp nhau

-Thương tiếc

-DIỂN ĐÀN 

​  EXLURO SAIGON

-Khi thời gian không còn đợi chúng ta

-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp

-Những Ngày Tháng Chưa Phai

-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long

-Một ngày ở Tiểu Chủng viện

Hãy nhìn linh mục như một                      con người

 -Đà lạt lần đầu

-60 năm thành lập Chủng viện TGH  Gioan XXIII – Mỹ Tho.

-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa

-Buổi họp lớp kỷ niệm 61 năm

-Cảm nghĩ về mái trường Chủng               Viện Thánh Giuse

-Ký ức một thời đi tu

-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon

-160 năm TCV SAIGON

 

LƯU TRỮ

Xem lại những bài đã đăng

hoa-no.gif
2.gif
bottom of page