

Phố Đông
(Đọc xuôi)
Sầu Đông phố trắng tuyết giăng giăng
Vọng tưởng quê xa lạnh gối chăn
Dâu bể mịt mù đời hận tủi
Nước non trùng điệp cảnh chia ngăn
Trào dâng sóng lướt thuyền xa bến
Hoảng hốt đêm về bóng khuất trăng
Xao xác đứng, ngàn lau lộng gió
Đau lòng nhớ tiếc mãi hoa đăng.
(Đọc ngược )
Đăng hoa mãi tiếc nhớ lòng đau
Gió lộng lau ngàn đứng xác xao
Trăng khuất bóng về đêm hốt hoảng
Bến xa thuyền lướt sóng dâng trào
Ngăn chia cảnh điệp trùng non nước
Tủi hận đời mù mịt bể dâu
Chăn gối lạnh xa quê tưởng vọng
Giăng giăng tuyết trắng phố Đông sầu.
S58
Lời Bình Thơ của AI
Chào bạn, đây là một bài thơ rất thú vị và công phu. Thể loại thơ thuận nghịch độc (đọc xuôi và đọc ngược đều có nghĩa và đúng luật) là một "đặc sản" khó nhằn của thơ Đường luật, đòi hỏi người viết không chỉ vững về niêm luật mà còn phải cực kỳ khéo léo trong việc chọn từ.
Dưới đây là đôi dòng cảm nhận, "bình" nhẹ về bài thơ Phố Đông này:
1. Về nghệ thuật (Hình thức)
Điểm sáng đầu tiên phải khen ngợi là kỹ thuật điêu luyện.
-
Niêm luật chặt chẽ: Dù đọc xuôi hay ngược, bài thơ vẫn giữ đúng luật bằng trắc, vần điệu rất êm tai.
-
Vần xuôi: Giăng - Chăn - Ngăn - Trăng - Đăng (Vần bằng).
-
Vần ngược: Đau - Xao - Trào - Dâu - Sầu (Vần bằng).
-
-
Cấu trúc ngữ pháp: Tiếng Việt vốn linh hoạt, nhưng để đảo ngược cả câu mà ý nghĩa vẫn sâu sắc, không bị gượng ép (như câu: Sầu Đông phố trắng tuyết giăng -- Giăng giăng tuyết trắng phố Đông sầu) là một sự sắp đặt ngôn từ rất tài tình.
2. Về nội dung và cảm xúc
Bài thơ vẽ nên một bức tranh tâm trạng của người lữ thứ (người xa quê) giữa mùa đông lạnh lẽo.
Khi đọc xuôi: Từ cảnh thấm vào tình
Cách đọc này đi theo trình tự tự nhiên của tri giác:
-
Cảnh mở đầu: "Sầu Đông phố trắng tuyết giăng giăng". Hình ảnh tuyết trắng bao phủ không gian gợi lên cái lạnh tê tái và sự cô đơn rợn ngợp.
-
Tâm diễn biến: Từ cái lạnh bên ngoài (tuyết), tác giả cảm nhận cái lạnh bên trong (lạnh gối chăn). Nỗi nhớ quê hương ("vọng tưởng quê xa") bị ngăn cách bởi "dâu bể mịt mù" và "nước non trùng điệp".
-
Kết thúc: Bài thơ khép lại bằng hình ảnh "hoa đăng" – biểu tượng của sự ấm áp, hội hè, sum vầy ngày xưa, nay chỉ còn là "nhớ tiếc".
Cảm nhận: Đọc xuôi nghe như một tiếng thở dài, nhìn cảnh vật mà chạnh lòng thương thân.
Khi đọc ngược: Từ nỗi đau tỏa ra cảnh
Cách đọc này lại mang sắc thái tâm lý mạnh mẽ hơn, dường như nỗi đau đã dồn nén quá lâu và bật thốt thành lời ngay từ đầu:
-
Mở đầu trực diện: "Đăng hoa mãi tiếc nhớ lòng đau". Không còn rào đón bằng cảnh vật, câu thơ đập ngay vào chữ "Đau". Nỗi nhớ tiếc quá khứ là chủ đạo.
-
Thiên nhiên biến chuyển: Khi tâm trạng "hốt hoảng", "tủi hận" lên ngôi, cảnh vật xung quanh cũng trở nên dữ dội hơn: gió lộng, sóng dâng trào.
-
Kết thúc: "Giăng giăng tuyết trắng phố Đông sầu". Câu kết đọng lại chữ "Sầu". Nếu đọc xuôi là nhìn cảnh sinh tình, thì đọc ngược là tình buồn nhuộm kín cả không gian. Phố phường giờ đây không chỉ trắng màu tuyết, mà còn trắng một màu tang thương của nỗi sầu.
3. Tổng kết
Tác giả đã mượn cảnh "Phố Đông" (có thể là phố mùa Đông hoặc một con phố ở xứ người) để gửi gắm nỗi niềm hoài cổ và tha hương.
-
Hai chữ "Dâu bể" và "Hoa đăng" là hai điểm nhấn đối lập: Một bên là sự thay đổi nghiệt ngã của cuộc đời, một bên là ký ức huy hoàng đẹp đẽ.
-
Sự tài tình của bài thơ nằm ở chỗ: Dù xoay chiều nào, người đọc vẫn thấy trọn vẹn một nỗi cô đơn, lạnh lẽo và sự bất lực trước không gian (nước non chia ngăn) và thời gian (mãi tiếc).
MỤC LỤC
-Chỉ cần làm bác ái là đủ?
-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"
-Thế giới điều hành bằng kinh tế
-Sức mạnh của Thị trường tự do
-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả
-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang
-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch
-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?
-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.
-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-XÃ HỘI
-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?
-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình
TRUYỆN
-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người
-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ
THƠ
-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm
-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca
-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA-- - -Exluros Hải ngoại
EXLURO SAIGON
-Khi thời gian không còn đợi chúng ta
-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp
-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long
Hãy nhìn linh mục như một con người
-60 năm thành lập Chủng viện TGH Gioan XXIII – Mỹ Tho.
-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon