“There is no great genius without some touch of madness.”(Không có một thiên tài vĩ đại nào mà không có một chút điên rồ nào đó.) Aristotle
- FX Vũ quốc Tịch
- Nov 9, 2025
- 3 min read

Câu nói nổi tiếng của Aristotle:
“There is no great genius without some touch of madness.”
(Không có một thiên tài vĩ đại nào mà không có một chút điên rồ nào đó.)
là một nhận định sâu sắc về mối quan hệ giữa sự sáng tạo và tư duy khác biệt. Nó cho thấy rằng, để đạt đến tầm vóc của một thiên tài, con người phải dám vượt ra khỏi giới hạn của sự bình thường, phải có “một chút điên” – tức là dám nghĩ, dám làm những điều tưởng chừng phi lý.
1. Giải thích ý nghĩa “Thiên tài” (genius)
Là người có năng lực đặc biệt vượt trội, có khả năng nhìn thấy, sáng tạo hoặc làm được điều mà người thường không thể nghĩ đến.
“Một chút điên rồ” (a touch of madness)
Không phải “điên” theo nghĩa bệnh lý, mà là sự khác biệt trong tư duy, trong cách nhìn và hành động — dám làm điều người khác cho là “không bình thường”, “phi lý”, hoặc “không thể”.
Ý của câu nói:
Aristotle muốn nói rằng sự sáng tạo vĩ đại luôn đi kèm với sự khác biệt và liều lĩnh.
Một người “thiên tài” thường không tuân theo những quy tắc cứng nhắc của xã hội, mà dám nghĩ khác – làm khác – tin vào điều người khác không tin. Chính “chút điên” ấy giúp họ phá vỡ giới hạn, tạo ra điều vĩ đại.
2. Phân tích sâu hơn
“Chút điên” là yếu tố kích hoạt sự sáng tạo — nó khiến con người không ngại thử nghiệm những điều “phi logic” trong mắt người khác.
Thiên tài là người biết chuyển hóa sự “điên” thành sáng tạo có giá trị, chứ không để nó biến thành hỗn loạn.
Nếu không có “chút điên”, con người có thể vẫn thông minh, nhưng khó đạt đến mức thiên tài, vì họ sẽ bị giam cầm trong khuôn khổ an toàn.
3. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Albert Einstein, với ý tưởng “điên rồ” rằng thời gian và không gian không tuyệt đối, đã khai sinh Thuyết tương đối, thay đổi toàn bộ nền vật lý nhân loại. Nếu ông suy nghĩ “bình thường” như bao người, nhân loại đã không có bước đột phá đó. Vincent van Gogh, một họa sĩ sống trong cô độc và bệnh tật, lại để lại những bức tranh khiến thế giới phải ngỡ ngàng vì vẻ đẹp và chiều sâu cảm xúc. Hay Steve Jobs, người từng bị cho là lập dị, lại có “chút điên” đủ để tin rằng công nghệ có thể trở thành nghệ thuật, và từ đó sáng tạo ra những sản phẩm thay đổi thế giới.
4. Kết luận
“Chút điên” ở đây không phải là sự mất trí hay rối loạn, mà là niềm đam mê mãnh liệt, sự táo bạo và độc lập trong suy nghĩ. Người bình thường thường đi theo lối mòn, ngại thay đổi, sợ sai; còn thiên tài lại nhìn thấy cái mới trong cái cũ, thấy cơ hội trong điều không thể. Chính sự “khác người” ấy tạo nên những bước đột phá mà số đông không ngờ tới. Một người hoàn toàn tuân theo quy tắc sẽ chỉ có thể đạt đến mức giỏi, chứ khó mà trở thành vĩ đại.trong thiên tài chính là sự dám khác biệt, dám tin vào điều chưa ai tin, dám làm điều chưa ai làm. Tuy nhiên, không phải ai “điên” cũng là thiên tài — nhưng mọi thiên tài đều có chút “điên” trong cách họ nhìn thế giới.
Tóm lại, câu nói của Aristotle nhắc nhở chúng ta rằng: muốn làm nên điều vĩ đại, phải dám khác biệt. Trong mỗi con người đều có một “chút điên” tiềm ẩn — vấn đề là ta có dám tin vào nó, dám nuôi dưỡng nó để tạo ra điều phi thường hay không.





Comments