Tuổi thơ – Quãng thời gian đẹp đẽ và đáng nhớ
- FX Vũ quốc Tịch
- Aug 14, 2025
- 4 min read

Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp đẽ và đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Đó là giai đoạn ta sống hồn nhiên, vô tư, chưa bị vướng bận bởi những lo toan, trách nhiệm hay áp lực từ cuộc sống. Không phải nghĩ về việc làm, tiền bạc, không bị ràng buộc bởi những mối quan hệ xã hội phức tạp – tuổi thơ giống như một thế giới cổ tích, nơi mà mọi thứ đều được nhìn qua lăng kính trong trẻo, ngây thơ và đầy hy vọng.
Khi còn bé, mỗi ngày trôi qua đều giản dị mà đầy niềm vui. Chỉ cần một cơn mưa to để ùa ra tắm, một buổi sáng trốn học đi ra bờ ruộng, bờ rào, bụi cỏ tìm những con dế trống là hai "võ sĩ côn trùng" của mình thi đấu khiến tôi cười nghiêng ngã, chiều thả diều trên cánh đồng, những trò chơi cùng lũ bạn, nghe tưởng nhỏ bé, nhưng lại đậm chất tuổi thơ dân dã, vô tư, sáng tạo và đoàn kết. Là những món quà nhỏ ngày Tết, tiếng ve mùa hè, hoa nở, lá xanh mướt, chim hót líu lo trên cành, ánh nắng sớm, trời trong… Dù lớn bao nhiêu tuổi, chỉ cần bất chợt bắt gặp lại một âm thanh, một hình ảnh quen thuộc ấy, ta lại thấy lòng nao nao, như được sống lại một lần nữa trong những ngày vô tư ấy.
Tuổi thơ còn là những buổi cơm gia đình quây quần, đầm ấm, là lời ru dịu dàng của mẹ bằng những bài hát dân ca, là ánh mắt trìu mến của cha. Tôi vẫn không thể quên được kỷ niệm lần đầu tiên được cha đưa lên Sài Gòn hoa lệ để bắt đầu con đường tu trì. Cảm giác bâng khuâng, xen lẫn tự hào và hồi hộp trong lòng tôi lúc đó, và cả ánh mắt cha khi tiễn con – vừa yên tâm, vừa lặng thầm lo lắng – là những điều mãi mãi tôi không bao giờ quên.
Thế nhưng, thật lòng mà nói, khi còn bé ta không nghĩ quãng thời gian ấy là điều gì đặc biệt. Ta thường mong mình mau lớn để được tự do, để làm điều mình thích mà không bị cha mẹ nhắc nhở hay cấm đoán. Ta nghĩ rằng trưởng thành là niềm vui, là hạnh phúc, là tự chủ, được quyết định mọi thứ.
Chỉ đến khi lớn lên, bước ra ngoài xã hội, đối mặt với những va vấp và thách thức, ta mới hiểu:
Trưởng thành không phải là tự do, mà là học cách chịu đựng cô đơn, trách nhiệm và cả những điều không thể thay đổi.
Khi trưởng thành, ta phải học cách mạnh mẽ, lý trí và đôi khi là che giấu cảm xúc thật. Mạnh mẽ – vì cuộc sống không còn là màu hồng. Lý trí – vì không thể sống mãi bằng cảm xúc ngây thơ. Mọi quyết định giờ đây không chỉ ảnh hưởng đến bản thân ta, mà còn liên quan đến người khác. Mỗi bước đi đều phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Khi còn bé, ta được chở che, vấp ngã đã có người đỡ, khóc đã có người dỗ. Còn bây giờ, mỗi gánh nặng đều đặt lên vai mình: công việc, gia đình, trách nhiệm, các mối quan hệ chồng chéo… Ta không còn được lựa chọn con đường dễ dàng.
Trong guồng quay hối hả của cuộc sống, đôi khi chỉ một tiếng suối róc rách, buổi bình minh ló dạng, một buổi chiều nắng nhạt ngắm hoàng hôn, hay mùi hương thoảng qua… cũng đủ khiến tim ta se lại. Ta lại nhớ những sáng mẹ gọi dậy đi học, nhớ cha cõng đi qua đoạn đường ngập nước, nhớ những chiều mưa không sợ ướt vì luôn có người dang tay che chắn… Bây giờ, giữa dòng đời vội vã, đôi khi lạnh và ướt, ta nhận ra mình đã phải tự bước đi – mà không còn ai đi bên cạnh nữa.
Vì thế, tôi trân trọng tuổi thơ – quãng thời gian tuy đã qua nhưng chưa từng phai mờ. Nếu được quay lại, tôi sẽ không mong mình lớn thật nhanh như ngày bé nữa. Tôi chỉ mong được sống chậm, sống lâu hơn trong những tháng ngày vô tư ấy. Và nhất là luôn nhớ về những niềm vui đến từ những điều bé nhỏ nhất, bình dị nhất, nhưng lấp lánh những ánh nắng ban mai, ấm áp và dịu dàng.
Kết luận:
Tuổi thơ đẹp đẽ và đáng nhớ không chỉ vì nó vô lo, vô nghĩ, mà bởi vì đó là khoảng thời gian duy nhất trong đời mà ta được là chính mình – trong trẻo, chân thật và đầy yêu thương. Và thật đáng tiếc là, khi ta đủ trưởng thành để hiểu được giá trị của nó… thì tuổi thơ đã lặng lẽ trở thành ký ức, để ta chỉ còn biết nâng niu, gìn giữ xoa dịu tâm hồn con người."
(FX. Vũ Quốc Tịch, 64)





Comments