top of page

Đề tài thảo luận

Search

Tại sao con người ít nhận lỗi nhưng lại hay đổ lỗi cho người khác?


Nay tôi đã ngoài 73 tuổi, xin được chia sẻ đôi điều với các bạn.

Những dòng này không nhằm trách ai, mà chỉ mong nhắc nhau sống thật hơn, khiêm nhường hơn và nhờ đó bình an hơn.

Theo lẽ thường, con người phần đông ít nhận lỗi nhưng lại rất hay đổ lỗi. Hình ảnh quen thuộc trong Kinh Thánh minh họa điều này thật rõ:

ông A-đong đổ lỗi cho bà E-va, còn bà E-va lại đổ lỗi cho con rắn.

Một chuỗi đổ lỗi nối tiếp nhau, để rồi không ai dừng lại ở trách nhiệm của chính mình.

Hình ảnh ấy nói lên một thói quen rất “người”: né tránh trách nhiệm.


1. Đổ lỗi – phản xạ tự nhiên của con người



  • Ông A-đong đổ lỗi cho bà E-va: khi phạm sai lầm, ta thường tìm người khác để gánh lỗi thay mình, nhất là người gần gũi.

  • Bà E-va đổ lỗi cho con rắn: khi bị truy vấn sâu hơn, ta lại viện đến hoàn cảnh, số phận, hay một “thế lực” nào đó nghe có vẻ hợp lý.

Bởi lẽ, đối diện với lỗi của mình là điều không dễ.


2. Vì sao con người ngại nhận lỗi?

Thứ nhất: Bản năng bảo vệ cái tôi

Ai cũng muốn mình đúng, tốt, có giá trị.

Nhận lỗi đồng nghĩa với:


  • Thừa nhận mình sai

  • Thừa nhận mình chưa hoàn hảo

Điều đó làm cái tôi tổn thương, nên phản xạ tự nhiên là đẩy lỗi ra ngoài.

Thứ hai: Sợ hậu quả của việc nhận lỗi

Nhận lỗi có thể kéo theo:


  • Bị trách phạt

  • Bị đánh giá thấp

  • Mất uy tín, thể diện

Vì sợ, người ta chọn cách đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác, cho số phận.

Thứ ba: Nhầm lẫn giữa nhận lỗi và yếu đuối

Nhiều người nghĩ:


  • Nhận lỗi là thua cuộc

  • Nhận lỗi là kém cỏi

Nhưng thực ra, chỉ người đủ vững vàng mới dám nhận lỗi, vì họ không cần phải chứng minh mình hoàn hảo.

Thứ tư: Thói quen hình thành từ môi trường sống

Nếu từ nhỏ:


  • Sai là bị phạt nặng

  • Không được dạy cách sửa lỗi, chỉ bị chê trách

Thì lớn lên, người ta học được rằng:

“Sai là nguy hiểm → phải che giấu → phải đổ lỗi.”

Thứ năm: Đổ lỗi dễ hơn thay đổi


  • Đổ lỗi: nhẹ ngay, không cần hành động

  • Nhận lỗi: phải suy nghĩ, sửa sai và chịu trách nhiệm

Vì thế, đổ lỗi cho sự dễ chịu ngắn hạn, còn nhận lỗi đòi hỏi nỗ lực dài hạn.

Thứ sáu: Nhận lỗi buộc ta đối diện với chính mình

Nhận lỗi là chấp nhận:


  • Giới hạn của bản thân

  • Những thiếu sót ta không muốn nhìn thấy

Đây là việc khó nhất, bởi không ai có thể trốn tránh chính mình.


3. Những ví dụ rất đời thường

Trong gia đình


  • Con học kém → cha mẹ nói: “Tại thầy cô dạy không tốt.”

  • Con nói: “Tại ba mẹ không quan tâm.”

    Nhưng sự thật thường là mỗi người đều có phần trách nhiệm.

Trong công việc


  • Công việc thất bại → nhân viên nói: “Tại sếp quyết định sai.”

  • Sếp nói: “Tại nhân viên làm việc không hết trách nhiệm.”

    Nếu ai cũng chỉ đổ lỗi, thì không ai sửa sai, và thất bại sẽ lặp lại.

Một ví dụ rất ngắn


  • Trễ hẹn → “Tại kẹt xe.”

  • Trễ hẹn → “Tôi đã sắp xếp thời gian chưa tốt.”

Câu sau không chỉ thành thật hơn, mà còn mở ra cơ hội thay đổi.


4. Nhìn lại từ kinh nghiệm cuộc đời

Khi nhìn lại chặng đường dài, người ta thường nhận ra:


  • Nhận lỗi sớm thì nhẹ, đổ lỗi lâu thì nặng

  • Người dám nhận lỗi là người mạnh mẽ, không phải yếu đuối

  • Nhiều gia đình, cộng đoàn, xã hội đổ vỡ không vì lỗi quá lớn, mà vì không ai chịu nhận phần lỗi của mình


Kết luận

Đổ lỗi giúp ta yên tâm tạm thời.
Nhận lỗi giúp ta trưởng thành lâu dài.

Khi con người đủ khiêm nhường và đủ an toàn bên trong, họ không cần đổ lỗi nữa, vì họ hiểu rằng:

nhận lỗi không làm mình nhỏ đi, mà làm mình lớn lên.

Nói cách khác:

Đổ lỗi là bản năng, nhận lỗi là bản lĩnh.
Người càng trưởng thành, càng ít tìm lý do, và càng dám nhận trách nhiệm về phần mình.

(FX. Vũ Quốc Tịch)

 
 
 

Comments


có thể comment bên dưới

    MỤC LỤC

 

           HOME

 -Lời tâm giao

-Đầu năm kính chúc

  

 

            CHỦ ĐỀ:

 

-TÔN GIÁO

-Thánh lễ hằng ngày

-Suy niệm Lời Chúa

-Thánh ca

-Phim ảnh Công giáo

-Sách Công giáo

-Tại sao tôi đi tu?

-Chỉ cần làm bác ái là đủ?

-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"

-Tấm Hộ Chiếu Mới...

Đi tu để làm gì?

-Giáo hội năm 2050

-Ai đang ở dưới hỏa ngục?

 

-KINH TÊ

-Thế giới điều hành bằng kinh tế

-Sức mạnh của Thị trường tự do

-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả

-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang

-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch 

-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?

-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.

-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ

-Tại sao trên thế giới  có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo

-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500

-XÃ HỘI

-Chuyện Hai Dòng Nước

-Đảng Dân Chủ là Cộng Sản?

-Cuộc sống cho đi và nhận lại

-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?

-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình

 

TRUYỆN

-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người

-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ

-Một bờ cỏ xanh

-Tuyết Trắng Bên Khung Cửa

-Chiều Trên Quê Hương

-GIỮA MÙA TUYẾT, TÔI NHỚ NHÀ

​​THƠ

-Chiều Tây Phương

-Buồn xưa

-Chiều cuối năm

-Mưu Quyền Túi Bạc

-Tàn Thu

-Cái Phù Du Ta

-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm

-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca

-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)

 

  BẠN CŨ  TRƯỜNG XƯA--   -   -Exluros Hải ngoại

-Các lớp TCV

-Anh em gặp nhau

-Thương tiếc

-DIỂN ĐÀN 

​  EXLURO SAIGON

-Khi thời gian không còn đợi chúng ta

-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp

-Những Ngày Tháng Chưa Phai

-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long

-Một ngày ở Tiểu Chủng viện

Hãy nhìn linh mục như một                      con người

 -Đà lạt lần đầu

-60 năm thành lập Chủng viện TGH  Gioan XXIII – Mỹ Tho.

-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa

-Buổi họp lớp kỷ niệm 61 năm

-Cảm nghĩ về mái trường Chủng               Viện Thánh Giuse

-Ký ức một thời đi tu

-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon

-160 năm TCV SAIGON

 

LƯU TRỮ

Xem lại những bài đã đăng

hoa-no.gif
2.gif
bottom of page