



MỤC LỤC
-Chúa có chọn Đức Giáo Hoàng không?
-Đức Giáo Hoàng Leo ‘là người lý tưởng để lãnh đạo Giáo Hội vào thời điểm này’
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Tư tưởng kinh tế của Karl Marx
-Tư tưởng kinh tế của Adam Smith
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-Tăng trưởng và phát triển kinh tế
-Tầm quan trọng của Tư tưởng và Hệ thống kinh tế
-Bàn Về Thiết Hụt Ngân Sách Và Quốc Trái Hoa Kỳ.
-XÃ HỘI
-NCAA - Nơi ưong mầm chồi xuân cho nền thể thao Mỹ quốc
-Phá vỡ 5 huyền thoại sai lầm về lão hóa
-Judo - từ nhu thuật đến thể thao hiện đại
-Nhật ký của một linh hồn
-Những cách chữa trị dị thường nhất
-12 sự kiện mở đường thời Internet
-Tầm nhìn của một Thiên tài
-Làm thế nào để trở thành một Bác sĩ Y khoa?
-Làm sao để được khỏe mạnh
-Ngả lưng một thoáng bên đường
-Cái chết của gã cao bồi cô độc
-Người Mỹ khắc khổ
-Một sáng Chủ nhật
THƠ
-Đêm nay gió chẳng sụt sùi
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
Xem lại những bài đã đăng
I.
Ngày về mây cuộn gió gào
Lá thu tơi tả quyện vào mênh mang
Lòng ta chợt bàng hoàng với lá
Giữa thôn trang hồn rã cơn mê
Mười năm bại tán não nề
Mười năm ẩm lệ sơn khê bẽ bàng!
Giờ bản cảnh điêu tàn thấy rõ
Khắp sơn hà vò vỏ cư tang
Bao người câm cứng kinh hoàng
Anh hùng nữ kiệt dặm trường lưu ly!
Người đi lớp lớp đi đi mãi
Sỏi đá buồn cuối bãi hoang sơ
Đêm đêm trăng chiếu thẫn thờ
Thuyền bên bãi quạnh buồn chờ trong sương!
II.
Ta về dậy khúc đoạn trường
Hàng cây già rụi bên đường ưu tư
Gió lên réo gọi mây mù
Đón người ‘cải tạo’, tên tù cổ sơ!
Ngày về những tưởng nằm mơ
Người xưa bóng khuất đáy mồ oan khiên
Tủi hờn hàng bụt ngả nghiêng
Mười năm vắng chủ chẳng phiền trổ hoa!
Dòng sông u uẩn trước nhà
Nước lềnh bãi lỡ thuyền xa bến sầu
Thương ai đợi chốn giang đầu
Sóng vờn mưa dập nhịp cầu gãy đôi
Vào nhà mái dột vách tơi
Ba gian trống trải mẹ ngồi đợi con
Da nhăn tóc bạc lưng khòm
Mắt thâm nhoà lệ mỏi mòn tháng năm!
Lòng nghe trĩu nặng thâm ân
Thương đời từ mẫu nhọc nhằn vì con
Bao nhiêu thệ hứa không tròn
Tóc đà sương điểm con còn trắng tay!
III.
Ta về như gã cuồng say
Tiệc tàn ly cạn hình hài xác xơ
Bạn tri kỷ hững hờ ngoảnh mặt
Người đồng song vắng bặt tăm hơi
Mình ta lủi thủi giữa đời
Hỏi trời trời nín, hỏi người người lơ!
Giờ dân Việt bơ phờ trông thấy
Bể dâu này được mấy từ tâm
Người đi chân đất áo chàm
Bao năm xe cát dã tràng biển Đông!
Buồn ra ngắm lại dòng sông cũ
Tìm lại vô tư thuở thiếu thời
Lục bình ngày cũ vẫn trôi
Trăm năm rồi cũng một đời lang thang!
Hỡi người xa ngút ngàn bốn bể
Lịch sử đen người để ai ghi ?
Ngàn năm gió cát chai lì
Hung quân, bạo chúa mấy khi trường tồn?
IV.
Ta về nương náu thôn làng cũ
Trải đời tàn lịch sử ban cho
Ngày ngày bửa đói bửa no
Chờ cơn bão lớn xóa nhòa điêu linh!
Nửa đêm trở giấc giật mình
Dập đầu sám hối tội tình ai gây
Chạnh lòng nhớ cảnh đọa đày
Hàng hàng lớp lớp phơi thây núi rừng!
Ngưu đầu mã diện reo mừng
Nói cười hô hố rợn rùng trời Nam
Xúm nhau bàn chuyện bắt quàng
Trời câm đất nín người cam phận người!
Cúi đầu ta cảm ơn trời
Bèo mây trăng gió trọn đời của ta
Vui lên đi hỡi trăng tà
Dẫu đời phản trắc còn ta với mình!
Quên quên một kiếp ba sinh
Sơn hà đâu chỉ riêng mình ai lo
Khôi khôi Thiên võng khó dò
Sinh ly, dị diệt là trò hóa công!
Hỡi người mài kiếm bên sông
Cho ta trao gởi nỗi lòng dân Nam
Bể dâu thân trót lấm chàm
Chờ thời đại lớn giải oan cừu này!
Phaolo Sáng, 58
Ngày Về
(Tặng huynh trưởng Nguyễn văn Nước)

AI Bình Luận Bài Thơ "Ngày Về"
Bài thơ "Ngày Về" mang đậm chất trữ tình, bi tráng và thể hiện nỗi niềm của một người sau mười năm xa cách, trở lại quê hương trong một hoàn cảnh lịch sử đầy biến động (thường được hiểu là sau biến cố 1975).
1. Bối Cảnh và Cảm Xúc Chủ Đạo (Khổ I & II)
-
Thiên nhiên bi ai: Cảnh vật mở đầu bằng những hình ảnh mạnh mẽ, mang tính dự báo: "mây cuộn gió gào," "Lá thu tơi tả," "sỏi đá buồn cuối bãi hoang sơ." Thiên nhiên không yên bình mà đồng điệu với tâm trạng bàng hoàng, tan tác của nhân vật trữ tình.
-
Không gian lịch sử: "Ngày về" không phải là niềm vui đoàn tụ mà là sự chứng kiến "bản cảnh điêu tàn," đất nước "vò vỏ cư tang." Câu thơ "Mười năm bại tán não nề / Mười năm ẩm lệ sơn khê bẽ bàng!" trực tiếp nói lên nỗi đau của sự thất bại, của kiếp sống "cải tạo" hoặc tha hương.
-
Hình ảnh người mẹ: Hình ảnh người mẹ là đỉnh điểm của nỗi đau cá nhân và lòng biết ơn. "Ba gian trống trải mẹ ngồi đợi con / Da nhăn tóc bạc lưng khòm." Sự hy sinh thầm lặng của mẹ tương phản với sự dang dở, "trắng tay" của con.
2. Sự Cô Đơn và Thất Vọng (Khổ III)
-
Sự cô độc: Người về như "gã cuồng say" nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt: "Bạn tri kỷ hững hờ ngoảnh mặt / Người đồng song vắng bặt tăm hơi." Nỗi thất vọng xã hội lên đến cực điểm khi đối diện với sự im lặng của vũ trụ và con người: "Hỏi trời trời nín, hỏi người người lơ!"
-
Ý thức dân tộc: Tác giả mở rộng nỗi buồn ra khỏi cá nhân để nhìn vào tình cảnh chung của dân tộc: "Giờ dân Việt bơ phờ trông thấy." Hình ảnh "xe cát dã tràng biển Đông" thể hiện sự bất lực, vô vọng của bao nhiêu công sức đã đổ ra.
3. Sự Giải Thoát và Niềm Hy Vọng Lịch Sử (Khổ IV)
-
Sám hối và Chiêm nghiệm: Nửa đêm giật mình, "Dập đầu sám hối tội tình ai gây" là sự đối diện với cái chung, cái riêng, nỗi đau bị đày đọa (hàng lớp lớp phơi thây núi rừng) và sự bất công của thời cuộc ("Ngưu đầu mã diện reo mừng").
-
Thái độ bất khuất: Dù đau thương, nhà thơ vẫn tìm thấy sự an ủi trong cái vĩnh hằng: "Bèo mây trăng gió trọn đời của ta." Sự cam chịu (Quên quên một kiếp ba sinh) được cân bằng bởi niềm tin vào Quy luật của Tạo hóa ("Thiên võng khó dò," "Sinh ly, dị diệt là trò hóa công").
-
Khát vọng cuối cùng: Khổ cuối là lời nhắn gửi, lời thề thốt: "Hỡi người mài kiếm bên sông / Cho ta trao gởi nỗi lòng dân Nam." Đây là sự ủy thác nỗi đau, là lời hẹn ước chờ đợi "thời đại lớn giải oan cừu này."
Tổng Kết Nghệ Thuật
-
Thể thơ: Lục bát biến thể, nhịp điệu mạnh mẽ, trầm hùng, xen lẫn những đoạn trữ tình sâu lắng.
-
Ngôn ngữ: Giàu tính biểu cảm, sử dụng nhiều từ Hán Việt trang trọng, bi tráng (sơn khê, lưu ly, đoạn trường, từ mẫu, thâm ân, thiên võng, hóa công).
-
Hình ảnh: Mang tính ước lệ và biểu tượng cao, gắn liền với nỗi đau thời đại (mây cuộn gió gào, thuyền xa bến sầu, nhịp cầu gãy đôi, phơi thây núi rừng).
"Ngày Về" là tiếng lòng u uẩn, bi thiết của một người con trở về sau biến cố lịch sử, mang theo nỗi đau cá nhân, nỗi buồn đất nước, nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào công lý và sự xoay vần của lịch sử, đồng thời truyền tải nỗi lòng đó cho thế hệ tiếp nối.
MỤC LỤC
-Chỉ cần làm bác ái là đủ?
-Hiểu sao cho đúng về "Tiền xin Lễ"
-Thế giới điều hành bằng kinh tế
-Sức mạnh của Thị trường tự do
-Tìm hiểu về quan thuế (tariff) và hậu quả
-Tính độc lập của Hệ thống Dự trữ Liên bang
-Vài Nhận Định về Tự do Mậu dịch
-Trung cộng có thể vượt qua Mỹ để làm bá chủ thế giới?
-Hệ thống Dự trữ Liên bang Hoa kỳ.
-Mù Chữ Về Kinh Tế Của Công Chúng Hoa Kỳ
-Tại sao trên thế giới có những quốc gia quá giàu, lại có những quốc gia quá nghèo
-Chỉ số Dow Jones, Nasdaq và S&P 500
-XÃ HỘI
-Vì sao cần loại bỏ một số ảo tưởng trong hôn nhân?
-“Nghệ thuật nhượng bộ” trong đời sống hôn nhân gia đình
TRUYỆN
-Khi Tiếng Buồn Rơi Lên Kiếp Người
-Bây Giờ, Giữa Hai Mươi Năm Và Một Làn Sương Cũ
THƠ
-Ta nhìn núi và lòng ta chiêm niệm
-Qua cầu nghe tiếng hát dân ca
-Bài hành mùa Thu (bình thơ của AI)
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA-- - -Exluros Hải ngoại
EXLURO SAIGON
-Khi thời gian không còn đợi chúng ta
-Nguyễn mạnh Hà một thời vẽ thiệp
-Chuyến họp mặttại CV Vĩnh Long
Hãy nhìn linh mục như một con người
-60 năm thành lập Chủng viện TGH Gioan XXIII – Mỹ Tho.
-Ngày đầu tiên vào Nhà Chúa
-Cảm nghĩ về mái trường Chủng Viện Thánh Giuse
-Kỷ yếu 150 năm TCV Thánh Giuse Saigon